Soạn bài viếng lăng bác

Thứ hai , 12/01/2015, 22:59 GMT+7
     

Soạn vài viếng lăng bác – Viễn Phương

I. Trả lời câu hỏi

Câu 1. Tìm hiểu cảm xúc bao trùm của tác giả và trình tự biểu hiện trong bài.

- Tình cảm với Bác thật tha thiết và thành kính, thiên liêng.

- Tác giả xưng « con » với Bác : « Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác » của Viễn Phương mang một sắc thái mới đầy xúc động và lòng thành kính.

« Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà

Miền Nam mong Bác nỗi mong cha ».

(Tố Hữu)

Và chính vì đó mà nhà thơ dùng từ ra thăm chứ không nói ra viếng . Con đến thăm cha, thăm nơi Bác ở, thăm chỗ Bác nằm.

Câu 2. Phân tích hình ảnh hàng tre ngoài lăng Bác được miêu tả ở khổ thơ đầu.

- Hàng tre ngoài lăng Bác:

+ Hàng tre như dài rộng mênh mông.

+ Hàng tre xanh màu đất nước, màu Việt Nam.

+ Hàng tre kiên cường bất khuất hiên ngang (bão táp mưa sa đứng thẳng hàng).

- Tác giả không tả thực hàng tre, mà liên tưởng, nhân hóa, tượng trưng.

Ý nghĩa của cách tả này cho thấy lăng Bác thật gần gũi ở trong tre, ở giữa tre, như một làng quê thân thuộc. Đồng thời tác giả cũng nhằm thể hiện nét tượng trưng cây cối mang màu đất nước, biểu tượng của dân tộc đã tập trung về vây quanh Bác, xếp thành đội ngũ chỉnh tề để giữ “giấc ngủ bình yên cho Người”.

Câu 3. Phân tích hình ảnh ẩn dụ đặc sắc ở khổ thơ 2, 3, 4.

- Khổ thơ thứ hai nhà thơ nói về tình cảm của nhân dân đối với Bác.

Tác giả thể hiện thật độc đáo tình cảm này:

+ Tình cảm của mọi người với Bác thật vô tận.

+ Ngày ngày thời gian lặp đi lặp lại khi mặt trời qua lăng.

+ Lại ngày ngày những dòng người nối nhau đi trong một không gian đặc biệt: đi trong thương nhớ.

Đặc sắc nhất là những con người, những tấm lòng đã kết thành hoa để dâng lên mười chín mùa xuân. Hoa dâng lên mùa xuân, hoa nở trong mùa xuân. Quan hệ tình cảm giữa lãnh tụ và nhân dân được diễn đạt thật giản dị mà tinh tế.

- Khổ thơ thứ ba tác giả tả cảnh trong lăng Bác và cảm xúc khi nhìn thấy Bác.

+ Đúng là Bác nằm thanh thản như đang trong giấc ngủ, trong ánh sáng dịu như vầng trăng ở trong lăng.

+ Vầng trăng là tưởng tượng, là tượng trưng.

+ Và lí trí thì nói rằng Bác đang ngủ thôi, Bác sống mãi.

+ Nhưng khi nhìn Bác, nhà thơ không khỏi đau nhói một cảm giác: Bác không con nữa.

- Khổ thơ thứ 4 (cuối cùng) nhà thơ nêu lên những ước muốn:

Làm con chim hót

Làm bông hoa tỏa hương

Làm cây tre trung hiếu.

Tất cả đều ở bên lăng. Con chim dâng tiếng hót vui, bông hoa dâng hương ngát thơm, cây tre trung hiếu canh gác cho Bác ngày đêm.

Câu 4. Nhận xé về sự thống nhất giữa nội dung tình cảm, cảm xúc và các yếu tô nghệ thuật của bài thơ.

- Bài thơ cả việc viếng lăng Bác theo trình tự thời gian và không gian từ ngoài vào trong lăng, từ khi viếng và cảm xúc sau khi viếng với những thủ pháp nghệ thuật quen thuộc: ẩn dụ, nhân hóa, tượng trưng… nhưng gây một cảm xúc đặc biệt. Thành công trước hết là nhờ cảm xúc hết sức chân thành và sâu sắc của Viễn Phương. Xúc cảm đó lại được “cộng hưởng” bởi tình cảm thiêng liên mà Bác dành cho nhân dân miền Nam và tình cảm thành kính, ngưỡng một mà toàn dân tộc dành cho Bác.

- Biện pháp nghệ thuật ẩn dụ được sử dụng rất thành công kết hợp với tượng trưng: Bác là mặt trời, Bác là trời xanh mãi mãi… vừa diễn tả được sự vĩ đại của Bác, vừa thể hiện được sự sống mãi của Người như trời đất của ta. 

II. Luyện tập

Tham khảo hướng dẫn cách lập dàn ý phân tích bài thơ Viếng lăng bác của Viễn Phương tại đây.

soạn vài viếng lăng bác viễn phương viếng lăng bác