Soạn bài nói với con

Thứ ba , 13/01/2015, 15:01 GMT+7
     

Soạn bài nói với con – Y Phương

I. Trả lời câu hỏi.

Câu 1. Mượn lời nói với con, nhà thơ gợi cho ta về cội nguồn sinh dưỡng của một con người và gợi lên sức sống mạnh mẽ, bền bỉ của quê hương mình.  Bố cục bài thơ đã thể hiện ý tưởng đó như thế nào?

- Bố cục bài thơ đã thể hiện rõ điều mình muốn nói:

+ Mở bài: là hình ảnh đứa con đang được cha mẹ nắm tay dắt đi cùng với lời khuyên nhủ để con hiểu về “người đồng mình”và cảnh vật quê hương.

+ Thân bài, tác giả đi sâu diễn tả sức sống của người đồng mình với phẩm cách:

“Cao đo nỗi buồn

Xa nuôi chí lớn…”

Đặc biệt là dù sống trên đá, hay trong thung lũng họ đều không chê gập ghềnh, nghèo đói. Người “đồng mình” sống như suối, lên thác xuống ghềnh không lo cực nhọc.

Người đồng mình tuy thô sơ da thịt, nhưng rất yêu thương quê hương và biết làm cho que hương cao đẹp lên.

+ Kết bài: như một điệp khúc nhắc lại cho con cái chí hướng vào đời.

“Không bao giờ nhỏ bé được

Nghe con …”

Câu 2. Con được lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, trong sự đùm bọc của quê hương. Hãy tìm và phân tích các câu thơ nói lên điều đó.

- Con là nguồn vui của cha mẹ, là hi vọng của cha mẹ từ ngày mới cưới;

“Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời”

- Lòng của cha muốn đứa con sống có tình có nghĩa với cội nguồn như người đồng mình đã sống:

“Sống trên đá không chê đá gập ghênh

Sống trong thung không chê thung nghèo đói”.

- Và sống hòa đồng với sông suối, hiền lành trong cuộc sống dù có cực nhọc.

“Con ơi tuy thô sơ da thịt

Lên đường

Không bao giờ nhỏ bé được

Nghe con”.

Câu 3. Người cha nói với con về những đức tính cao đẹp gì về người “đồng mình”, từ đó nhắc nhở con trên đường đời cần phải như thế nào?

- Lời khuyên cua cha mẹ thật ngọt ngào, thắm đượm tình cảm. Đó là lời của một thế hệ trước nhắn cho thế hệ sau.

- Song song với tình cảm gia đình, cha mẹ và con, bài thơ còn nói đến cội nguồn, đến quê hương:

“Người đồng mình yêu lắm con ơi

Đan lờ cài nan hoa

Vách nhà ken câu hát

Rừng cho hoa

Con đường cho những tấm lòng”.

Một không khí đầm ấm yêu thương đùm bọc của quê hương. Lời thơ nghe réo rắt, đầy ấn tượng:

“Người đồng mình thương lắm con ơi

Cao đo nỗi buồn

Xa nuôi chí lớn”.

Câu 4. Em cảm nhận như thế nào về tình cảm của người cha đối với con trong bài thơ? Điều lớn lao nhất mà người cha muốn truyền cho con qua những lời này là gì?

Một lần nữa người cha nhấn mạnh đến những đức tính cao đẹp của người đồng mình. Lời thơ rất giàu hình tượng nghệ thuật.

“Người đồng mình thô sơ da thịt

Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con

Người đồng mình tự đúc đá kê cao quê hương

Còn quê hương thì làm phong tục”.

Như vậy là quê hương rất đỗi thân thương đã nâng đỡ những đứa con của mình đi vào cuộc sống.

Cuối bài thơ cho ta một cảm nhận sâu sắc qua điều người cha truyền cho con – những lời có ý nghĩa lớn lao nhất:

“Con ơi tuy thô sơ da thịt

Lên đường

Không bao giờ nhỏ bé được

Nghe con”.

Câu 5. Nhận xét về cách diễn tả tình cảm và suy nghĩ bằng hình ảnh của nhà thơ.

- Bài thơ là lời nhắc nhở, lời dặn dò mà cũng là những lời mà người con phải “ghi lòng tạc dạ”: phải lên đường và phải lớn lên để xứng đáng với cội nguồn quê hương nơi có những con người “ tự đập đá kê cao quê hương”.

- Mấy dòng thơ đầu bộc lộ một cuộc sống giản dị, trong sáng, qua cách diễn tả giàu tính khái quát và đậm chất thơ trữ tình.

II. Luyện tập

Soạn một bài nói ngắn về cảm xúc, suy nghĩ của mình khi nghe lời cha nói với con.

“Nghe lời cha nói, lòng ta bỗng dung lên một tình cảm dạt dào.

Bóng cha cao lớn và lời dạy của người sao mà cặn kẽ, dễ nghe khi người nói về cội nguồn, quê hương, về người đồng mình.

Cha ơi, con sẽ ghi tạc lời người dạy, sống như người đồng mình, không sợ gập ghềnh sỏi đá, không chê thung nghèo và con sẽ lên thác xuống ghềnh để tự đục đá kê cao quê hương”. (Vũ Tiến Quỳnh)

soạn bài nói với con nói với con y phương